Đăng tin Rao Vặt miễn phí, Không cần đăng ký, Không đợi duyệt tin

Chúa Tể Rừng Xanh TarZan Tập 7 -5

Đăng lúc: Thứ tư - 23/03/2011 07:33
Càng đi sâu vào lục địaTácdăng càng tin rằng mình là thành viên duy nhất trên trái đất đang sống trên hoang đảo.Chàng không hề tìm thấy một vết tích nào của cuộc sống loài người.Những rừng cây,đồng tim mình đập rộn rã vì trước mặt có dấu chân người.Nhưng cuối cùng chàng lại hoàn toàn thất vọng vì đó chỉ là một ảo ảnh, một dấu chân chỉ do đôi mắt quá mong mỏi và nổi niềm khát khao cháy bỏng của chàng.
Chương V
Thủ lĩnh Mugambi



Càng đi sâu vào lục địaTácdăng càng tin rằng mình là thành viên duy nhất trên trái đất đang sống trên hoang đảo.Chàng không hề tìm thấy một vết tích nào của cuộc sống loài người.Những rừng cây,đồng tim mình đập rộn rã vì trước mặt có dấu chân người.Nhưng cuối cùng chàng lại hoàn toàn thất vọng vì đó chỉ là một ảo ảnh, một dấu chân chỉ do đôi mắt quá mong mỏi và nổi niềm khát khao cháy bỏng của chàng.
Sau khi giết chết sư tử Numa, một hôm Tácdăng và báo Sêta gặp bộ lạc vượn của Acút. Vừa trông thấy Sêta, cả đàn vượn bỏ chạy toán loạn. Nhưng Tácdăng vội gọi đàn vượn trở lại. Chàng nảy ra ý định tạo điều kiện cho đàn vượn kết thân với kẻ thù truyền kiếp của chúng. Mặc dù vốn từ ngữ của đàn vượn rất ít ỏi, nhưng cuối cùng chàng cũng tìm cách làm cho chúng hiểu ý định của mình. Chàng vừa nói vừa ra hiệu cho chúng biết rằng Sêta là một người bạn tốt của chàng, vì vậy cũng có thể trở thành bạn tốt của cả bộ lạc. Sau một hồi cố gắng thuyết phục cuối cùng đàn vượn cũng đã hiểu. Điều nan giải hơn cả đối với chàng là thuyết phục Sêta - kẻ hoàn toàn bất đồng ngôn ngữ. Chàng ra hiệu cho Sêta hiểu rằng, từ nay phải nhớ không được săn bắt loài vượn. Sêta quả thực là loại vật ương bướng và chậm hiểu. Mặc dù Tácdăng đã dặn dò kỹ lưỡng mấy ngày sau chàng vẫn thấy Sêta bắt nạt đàn vượn. Bực mình, Tácdăng phải dùng tới một biện pháp có lẽ là hiệu quả nhất đối với Sêta. Chàng đẽo một chiếc dùi cui rất chắc, thủ bên hông. Mỗi lần trông thấy Sêta chuẩn bị gây sự với một con vượn nào đó, Tácdăng lại rút dùi cui cho Sêta một bài học. Thật kỳ lạ là mặc dù bị dùi cui quật vào mõm, Sêta vẫn không hề nổi nóng, chống lại Tácdăng. Con mèo khổng lồ ấy vẫn tỏ ra ngoan ngoãn, trung thành. Có lẽ chiếc dùi cui của Tácdăng đối với Sêta cũng chẳng khác gì chiếc thước kẻ của ông thầy đối với một chàng học trò lớn tuổi.
Thế rồi ít lâu sau, giữa rừng già nguyên sinh đã xuất hiện một cộng đồng tam thể: Một con người, một con báo và một đàn vượn. Cộng đồng ấy kề vai sát cánh bên nhau,cùng nhau săn mồi,nhặt nhạnh hoa quả và thỉnh thoảng lại cùng nhau chia sẽ miếng ăn. Thật khó mà hình dung nổi lại có một xã hội kỳ quặc thế! Tất nhiên kẻ được tôn trọng nhất trong xã hội ấy là một con thú có làn da mịn màng, trắng hồng- một người mà cách đây mấy tháng đi tới bất kỳ một salông quý tộc nào cũng dễ làm các tiểu thư bối rối tâm can.
Mấy tuần trôi qua, dần dần cộng đồng thú rừng ấy tan rã, mỗi kẻ bỏ đi kiếm ăn một hướng,Tácdăng cũng leo lên cây, hướng ra bờ biển. Tới nơi chàng nằm trên bãi cát,ngửa mặt nhìn lên trời, sưởi nắng.Vẫn vơ trong ý nghĩ về Luân Đôn, chàng không phát hiện ra một cặp mắt từ góc núi đang căng lên quan sát chàng. Đó là cặp mắt của một chiến binh da đen. Người chiến binh da đen nhìn Tácdăng,mồm cứ há ra vì kinh ngạc. Chưa bao giờ anh ta trông thấy một người rừng da trắng cao lớn như thế. Tại sao gã người rừng da trắng này có thể nằm trên cát nóng mà chịu đựng ánh mặt trời thiêu đốt?
Người chiến binh da đen quan sát giây lát rồi lại ra hiệu cho nhóm người sau lưng mình. Ngay lập tức từ các bụi cây rậm rạp nhô lên những tấm lưng trần, cúi lom khom di động lặng lẽ về phía Tácdăng. Nằm trên bờ cát biển, Tácdăng không hề biết mình đang bị bao vây. Các chiến binh da đen này là những người đàn ông cao lớn,đầu đội lông chim, tóc tai rũ rượi, mặt mũi loang lỗ những vết sơn đủ màu. Vong vây mỗi lúc môt xiết lại hẹp dần. Các chiến binh da đen đã xiết chặt vũ khí trong tay.
Tácdăng thở dài. Chàng đang nhớ tới cái miệng thơm mùi sữa mẹ cảu thằng Giếch, con chàng. Chàng nhớ tới những cử chỉ dịu dàng và tiếng nựng con của vợ. Gian Potơrôva! Chắc giờ này em đang đau khổ vì nhớ tơi conn và anh. Những khóm hoa hồng đại đoá anh trông bên cửa sổ phòng ăn cho em đã đã nở hoa chưa? Những bông hồng liệu có làm em khuây khoả nỗi nhớ thương?...Tácdăng đắm mình trong hồi ức. Những ý nghĩ và kỷ niệm xa vời đã làm cho các giác quan cảu chàng trở nên chai lỳ, mất hết độ nhạy cảm. Nhóm người da đen đội cỏ nguỵ trang trên đầu tiến tới gần chàng, thỉnh thoảng gây ra tiếng động sột soạt mà chàng không hề biết. Chỉ tới khi chúng áp sát tới sau lưng chàng mới sực tỉnh.
Như một con hổ giật mình, Tácdăng chồm dậy, ngả người về sau sẵn sàng nghêng chiến. Gã da đen đầu tiên vừa xông tới gần đã bị ngã vật xuống vì ngọn giáo của Tácdăng. Đám ngưowfi tua tủa gươm giáo và lông chim vây quang Tácdăng chẳng khác gì một cuộc khiêu vũ. Đứng giữa vòng vây, chàng khổng lồ da trắng phải sử dụng đủ các thứ vũ khí có trong tay và vũ khí cướp được của đối phương. Những mũi đâm chính xác, những cú đá mạnh mẽ như trời giáng của
Tácdăng làm cho đám chiến binh da đen gục ngã như rạ. Vòng vây mỗi lúc một náo loạn rồi giãn rộng ra ngoài. ĐÁm người da đen quyết định rút lui khỏi bãi cát tụ tập phía mép rừng, bàn mưu tinh kế. Tácdăng không bỏ đi,chàng vứt vũ khí, buông tay lặng lẽ đứng nhìn thèo đám người.
Không đầy nửa phút sau , đám người da đen lại mở đợt tấn công thứ hai. Lần này, mỗi đứa đều có một mũi lao cực dài. Chúng kề vai sát cánh bên nhau ,kết chặt thành một mũi tiến công hình cánh cung. Nhìn tư thế tấn công của chúng, Tácdăng biết rằng chàng khó lòng thoát khỏi trận mưa lao mà chúng chuẩn bị phóng tới. Nếu như chàng muốn sống, chẳng còn cách nào khác là xông thẳng vào giữa hàng rào người. Điều đó quá mạo hiểm và rất ít hi vọng...Tình thế mỗi lúc một nguy kịch. Đám người vẫn mím chặt môi lừ lừ tiến đến gần. Bốn bề yên tĩnh. Chỉ có tiếng chân kẻ thù gẫm trên cát lạo xạo phía trước và tiếng sóng biển rì rao sau lưng.
Chợt một ý nghĩ loé lên trong đầu Tácdăng. Cái ý nghĩ ngộ nghĩnh đó khiến chàng bật cười.
Đám người cảm tử đang chuẩn bị phóng lao thfi giật mình đứng lại. Trước mặt họ, người khổng lồ da trắng đột nhiên thét lên một tiếng vang động cả bãi biển. Tiếng thét thật man dại, nửa như tiếng vượn hú nửa như tiếng báo gầm. Đám người da đen dừng chân,nhìn nhau. Rõ ràng từ xưa tới nay họ chưa bao giờ nghe thấy tiếng kêu thét kỳ quái thế. Làm sao mà từ cổ họng người có thể phát ra thứ tiếng động khủng khiếp như vậy?
Mặc dù kinh ngạc và do dự, đám người da đen chỉ dừng cân một lát rồi hích vai nhau tiến lên. Cái gã da trắng kia có phải là thần thánh gì! Xét cho cùng thì gã vẫn chỉ là một con người bằng xương bằng thịt.
Đột nhiên từ cánh rừng sau lưng vang lên tiếng cành cây gẫy răng rắc. Chính cái tiếng động quen thuộc của rừng già này mới làm những người da đen của bộ tộc Oagambi sợ hãi. Họ trợn tròn mắt, nhìn nhau hoảng hốt. Như bị một dòng nước lạnh chảy xuyên qua cột sống, cuốn trôi mất lòng can đảm còn sót trong máu,đám người Oagambi bủn rủn chân tay,quay đầu về phía cánh rừng. Con báo Sêta hung dữ đã vọt tới. Sau lưng con báo, một đàn vượn đen ngòm bám theo.
Đàn thú của Tácdăng đã có mặt kịp thời.
Đám chiến binh Oagambi chưa kịp hoàng hồn đã bị Tácdăng và đàn thú của chàng tấn công từ cả hai phía. Họ quảng lao xuống đất, dùng dùi cui chống đỡ. Nhưng những mẫu dùi cui ngắn ngủn có nghĩa lý gì trước hàm răng trắng nhở của báo Sêta. Đàn vượn của Acút cũng xông vào túm chân, giật vũ khí của đám người da đen. Tácdăng tả hữu xung đột ,với dao nhọn trong tay lần lượt hạ từng tên một. Vững tin vì có ông chủ bên canh, Acút- thủ lĩnh của đàn vượn- hào hứng chiến đấu,cố gắng chứng minh ưu thế của mình trước bộ lạc. Cứ mỗi lần quật ngã được đối thủ nó lại kêu lên thật to cho Tácdăng quay sang nhìn mà ghi nhận công lao của nó.
Những người da đen không chịu đựng nổi hàm răng khát máu của báo Sêta và đàn vượn đực. Họ vứt bỏ vũ khí chạy thục mạng. Nhưng vì kiệt sức,không ai chạy thoát khỏi chiến địa. Kẻ duy nhất chạy được là Mugambi - thủ lĩnh của đám chiến binh Oagambi. Tácdăng chạy theo Mugambi. Phải mất công sục sạo tìm kiếm khá lâu,chàng mới phát hiện ra chàng thủ lĩnh cao cẳng này trên mỏm núi cong cong hình lưng lược. Mugambi đang lom khom bám vào vách đá tụt xuống bờ biển. Phía dưới chân anh ta là một chiếc thuyền độc mộc đang lắc lưng trong sóng.
Nhẹ nhàng như một cái bóng, Tácdăng bám sát theo kẻ sống sót. Nhìn con thuyền đang nằm chờ kẻ chạy trốn, Tácdăng chợt loé lên trong đầu một ý nghĩ: Nếu như những người da đen dã man đã đi thuyền từ đất liên tới hòn đảo này, tại sao chàng lại không dùng thuyền để thoát khỏi hòn đảo? Nếu như họ có quan hện với sự sống của hòn đảo này, tất nhiên họ phải có quan hệ với thế giới văn minh!
Mugambi đang chạy thì thấy có bàn tay ai đó cứng như sắt chộp vào vai mình. Tới lúc đó anh chàng mới ết là từ nãy giờ mình vẫn bị kẻ thù truy đuổi. Anh chàng quay đầu lại, chuẩn bị kháng cự thì đã bị quật ngã và bị đè nghiến xuống đất.
-Mày là ai? Tácdăng cất tiếng hỏi. Chàng sử dụng thứ tiếng nói thổ dân bờ biển Tây Phi.
-Tôi là Mugambi, thủ lĩnh của bộ lạc Oagambi. - Người da đen hoảng hốt đáp
- Tao sẽ tha chết cho mày- Tácdăng nói- Tao tha chết nếu như mày giúp tao thoát khỏi hòn đảo này.Mày nghĩ sao?
-Tôi sẽ giúp ông- Mugambi gật đầu- Tôi rất muốn giúp. Nhưng bây giờ ông đã giết chết hết các chiến binh của tôi rồi, tôi không biết làm cách nào để đưa ông vượt biển. Nếu muốn đi phải có người cầm chèo, cầm lái.
Tác dăng thả cho Mugambi đứng dậy. Hoá ra chàng da đen này cũng cao lớn, vạm vỡ chẳng kém gì Tácdăng. Khi đứng thẳng dậy,đối mặt với người da trắng Mugambi vẫn chưa hết sợ. Ánh mắt anh ta vừa hoảng hốt vừa lộ vẻ thán phục
-Đi theo ta,quay lại! Đứa con của loài thú lên tiếng,vẫy Mugambi theo mình về chỗ cũ.
Mugambi rụt rè đứng lại.
_Mày định trốn phải không? Tácdăng hất hàm hỏi.
- KHông phải thế. Đàn thú dữ ấy sẽ giết nốt ông và tôi đấy.
-Ta nghĩ là không- Tácdăng mỉm cười hài lòng- Chúng nó là bạn của ta đấy.
Người da đen vẫn do dự ,chưa tin.Nhưng trông thấy thái độ dứt khoát của Tácdăng anh ta buộc phải đi theo.Thế là chỉ một lát sau,trên bãi biển của một hòn đảo Tây Phi đã diễn ra một cảnh tượng lý thú chẳng khác gì một màn diễn trong rạp xiếc. Đàn thú dữ vừa trông thấy hai người đàn ông,chúng đã xông tới, nhe răng gầm gừ. Tácdăng vẫn tiến thẳng vào giữa bầy thú,kéo theo người đàn ông da đen đang run lẩy bẩy.
-Đây là bạn mới của chúng ta- Tácdăng dõng dạc tuyên bố bằng ngôn ngữ của bộ lạc Acút.
Nghe Tácdăng nói, đàn vượn dừng chân, lắc lư cái đầu ra vẻ ngẫm nghĩ. tuy vậy, phải nghe Tácdăng nói một lúc nữa chúng mới đòng tình chấp nhận người đàn ông da đen sống sót làm bạn mới. Chuyện này xét ra ra cũng chẳng có gì là lạ. Cách đây ít ngày,nghe theo ông chủ,chúng đã kết bạn với báo Sêta tốt bụng.
Việc thuyết phục đàn vượn không mấy nặng nhọc. CÁi khó là thuyết phục được Sêta. Rõ ràng Sêta không đủ khả năng hiểu vì sao Tácdăng lại không cho nó xé xác nốt kẻ thù vừa dẫn về.Hắn ta cũng có màu da như thế, cũng đội vòng lông chim trên đầu như thế. Tại sao ông chủ Tácdăng lại tha cho hắn nhỉ?
Báo Sêta băn khoăn. Cũng may là Sêta lúc này không đói.Trong trận chiến đấu vừa rồi,nó đã tranh thủ chén thịt kẻ thù nên bụng vẫn còn no. Vì vậy nó chỉ lượn quanh Mugambi vài vòng,mắt lấp láy,miệng gầm gừ,ra vẻ bất bình.
Thấy Mugambi không dám rời mình nửa bước. Tácdăng không nhịn được cười. Chàng túm lấy cổ con mèo khổng lồ, kéo nó lại gần Mugamb ho nó ngửi hơi,làm quen. Sêta chấp nhận điều đó có vẽ miễn cưỡng. Còn Mugabi thì dựng hết cả tóc gáy. Từ thời cha sinh mẹ đẻ đến giờ,chưa bao giờ anh ta bị một con ác thú gí mũi,hôn vào lưng thế này! Nhưng rồi mọi việc cũng ổn thoả. Chỉ một lúc sau,Mugambi thấy Sêta hết gầm ghè với mình. Nó bắt đầu nhìn anh ta bằng cái nhìn thờ ơ,coi anh ta bình đẳng như một con vượn trong đàn. Tuy nhiên,chẳng dại gì mà đùa với lửa, Mugambi vẫn phải thận trọng giữ gìn,cố gắng không làm điều gì khiến Sêta phật ý. Bởi vì đôi lúc Sêta vẫn đảo mắt nhìn Tácdăng rồi lại nhìn Mugambi. Từ hai hốc mắt Sêta vẫn thỉnh thoảng vằn lên những tia máu đỏ.(còn tiếp chương V)

Dưới sự điều khiển của Tácdăng, Mugambi, Sêta và Acút lên đường ra vùng đầm lầy săn hươu. Khi nghe tiếng Tácdăng vỗ tay ra lệnh, cả đoàn thợ săn cùng lao bổ về phía con mồi.Thật là một đòan thợ săn kỳ quái! Có rất nhiều con mồi vừa trông thấy đòan thợ săn đã co rúm mình, mất hết cả phản xạ tự vệ. Có con mồi trông thấy đã sợ tới mức tắt thở, Thần chết đã đến với nó ngay tức khắc, trước khi đòan thợ săn kịp đụng tới da. Mugabi có tài lấy lửa. Mỗi khi bắt được con mồi, anh ta thường nhanh tay nhóm lửa, nướng thịt. Món thịt nướng là món yêu thích nhất của Mugabi. Trong khi chàng da đên thổi lửa nướng thịt, Tácdăng đã ăn được nửa bữa. Chàng cùng ngồi ăn thịt sống với Acút với Sêta. Cả người và thú vây quanh con mồi còn ròng ròng máu tươi, dùng răng xé thịt, thỉnh thoảng vẫn gầm gừ, cáu kỉnh mỗi khi kẻ khác đụng vào phần thịt của mình.
Trong thấy Tácdăng ăn thịt sống,Mugabi lấy làm kiêu hãnh, mặc dù chẳng dám nói ra. Nhưng xét cho cùng thì Mugabi không thể coi thường Tácdăng vì điều đó. Từ bé đến lớn,Mugambi chưa bao giờ ăn thịt sống. Còn Tácdăng thì đã quen nhai thịt sống gần hai mươi năm liền. Đây không phải là một thói quen, mà là vì thịt tươi là món ăn chàng cảm thấy ngon miệng nhất. Khi ăn thịt chin,bao giờ Tácdăng cũng cảm thấy cái vị ngon ngọt của thịt tươi đã bị tiêu huỷ, chỉ còn lại cái bã. Đối với một số loài sâu bọ khác,như giun,dế,cào cào,bọ cạp - những thứ mà người văn minh mới nhìn qua đã thấy lợm giọng – Tácdăng lại rất thèm ăn. Điều đó có gì khó hiểu! Nếu ai đã quen ăn từ thuở lọt long, giun dế, cào cào vẫn có thể là một thứ cao lương mỹ vị.
Thật ra, thức ăn của loài người vô cùng phong phú. Người ta không biết tới nhiều thứ thức ăn chỉ vì không được làm quen với nó và không được ăn ngay từ thủa lọt long. Xung quanh hồ Rôdônphơ có một dân tộc nuôi rất nhiều trâu bò, cừu,lợn nhưng lại không bao giờ ăn thịt chúng. Nghĩ tới các thứ thịt đó là họ chỉ muốn nôn oẹ. Và chỉ cách đó không xa có một bộ tộc lại coi thịt lừa là thức ăn ngon nhất trên đời. Một khi người ta có thể ăn thịt chuột nướng, thịt ếch nhái,sò huyết,lẽ nào thịt tươi vừa săn được lại không thể là thức ăn ngon.

Một vài ngày sau Tácdăng lùng sục khắp khu rừng để tìm kiếm các thứ vỏ cây mềm. Chàng muốn làm một chiếc buồm cho con thuyền độc mộc của Mugambi. Sau khi khâu được một mảnh buồm rất to làm từ vỏ cây, Tácdăng cột chặt vào thuyền rồi gọi mấy con vượn to nhất xuống thuyền, đặt vào tay mỗi con một mái chèo. Nhóm thuỷ thủ lông lá cầm chèo rất lóng ngóng nhưng lại rất khoái chí. Chúng hào hứng tập chèo dưới sự hướng dẫn của Mugambi và ông chủ Tácdăng. Công việc dạy dỗ đàn vượn không phải lúc nào cũng trơn tru,thuận lợi. Thoạt đầu , mới ngồi vào thuyền, đàn vượn rất khoái trá. Nhưng cả thèm thì rất chóng chán,chỉ một lúc su chúng đã quay sang đùa nghịch,chọc ghẹo lẫn nhau. Tácdăng vừ kiên nhẫn dạy bảo vừa dùng vũ lực đe doạ. Phải mất hai tùân liền,việc học tập của đoàn thuỷ thủ lông xồm này mới đi vào nề nếp. Tácdăng cảm thấy hài lòng. Chàng cũng không ngờ rằng trong đám học trò của mình,Acút lại trở thành một học trò xuất sắc nhất. Ngay từ buổi đầu tiên, Acút đã được Tácdăng chỉ định làm lớp trưởng. Vừa nghe Tácdăng nói mấy câu, Acút đã hiểu ngay ý nghĩa của thanh gỗ bẹt trong lòng nước. Nó hiểu vì sao phải chèo đều tay và tất cả những nguy hiểm của con thuyền nếu như trong thuyền có xảy ra chuyện lộn xộn. Acút thực sự là một con vượn thông minh,khéo léo nhất trong đám bạn bè đồng loại. Khi nhận ra điều đó, Tácdăng dành rất nhiều thời gian để huấn luyên cho Acút trở thành một người cầm lái cừ khôi.
Qua Mugambi, Tácdăng biết rằng hòn đảo mà chàng đang sống cách đất liền không xa. Chẳng qua là tháng trước, Mugambi và đoàn chiến binh của anh ta bị lạc biển. Họ chỉ chủ định bơi dạo ven bờ biển nhưng một trận gió đã cuốn con thuyền của họ ra khơi và làm họ mất phương hướng. Họ đã chèo suốt đêm không nghĩ và đinh ninh rằng họ đang quay về quê hương. Tới lúc mặt trời hửng họ trông thấy đất liền và đã reo hò,sung sướng. Rồi một lúc sau ,khi đã nghỉ ngơi thoải mái trên bờ,họ đã trông thấy Tácdăng nằm sưởi nắng trên bãi cát. Rủ nhau tấn công gã đàn ông da trắng,họ không ngờ là mình đã chuốc lấy thảm hoạ…
Cho tới lúc này Mugambi,người duy nhất sống sót vẫn không tin rằng mình đang sống cùng Tácdăng và đàn thú trên một hòn đảo. Anh ta nghĩ rằng cứ đi sâu vào rừng vài ngày,anh ta sẽ tìm thấy quê hương. Nghe Tácdăng thuyết phục anh ta vẫn nửa tin nửa ngờ. Nhìn Tácdăng hì hục treo mảnh buồm vào thuyền,anh ta hết sức ngạc nhiên. Đúng là từ bé đến giờ chàng thủ lĩnh da đen này chưa bao giờ chứng kiến cái việc làm kỳ quặc như vậy. Làng quê của anh ta nằm sâu trong lục địa, ở vùng châu thổ của sông Ugam. Chuyến bơi đầy phiêu lưu và bất hạnh của anh ta vừa qua là chuyến bơi giúp anh ta trông thấy biển lần đầu. Chính vì vậy, trông thấy Tácdăng treo mảnh buồm nham nhở lên thuyền,sửa soạn vượt biển,chàng thủ lĩnh không khỏi lo lắng. Ngược lại,chàng trai da trắng hết sức tự tin. Chàng tin rằng chỉ cần một đợt gió tây nổi lên ,chàng sẽ lái được con thuyền nhỏ bé của Mugambi đi tới đất liền. Trong thâm tâm,chàng thầm hứa với mình: “Chẳng thà chấp nhận mọi rủi ro trên biển dữ,còn hơn là sống một cuộc sống bình an mà vô nghĩa trên hoang đảo”.
Vài ngày sau,cái điều mà Tácdăng mong chờ đã đến.Trời chuyển hướng gió. Tácdăng vội vã xuống thuyền vượt biển. Cùng tham dự cuộc hành trình với chàng là một đội thuỷ thủ lạ mắt,có lẽ chưa từng thấy trên đời. Dó là chàng thủ lĩnh da đen Mugambi, thủ lĩnh bộ lạc vượn Acút,chú báo Sêta và mười hai con vượn dũng cảm nhất của đảo hoang.

Tác giả bài viết: Edgar Rice Burroughs
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 

Tin rao vặt mới đăng